Đất nước

Những ngày đầu năm, tôi hay nghĩ về vận mệnh con người và rộng ra là vận mệnh đất nước.

Dân tộc Việt Nam đã trải qua 4000 lịch sử năm thăng trầm với nhiều đau thương, mất mát hơn là hòa bình và niềm vui. Thậm chí đến thế hệ của bố mẹ tôi, họ phải trải qua những năm tháng hết sức khó khăn của thời hậu chiến, của chiến tranh biên giới, rồi cấm vận kinh tế.

Năm nay, năm 2020, đất nước đang đứng trước một vận hội lớn để chuyển mình ngoạn mục về phát triển kinh tế. Vị thế Việt Nam trong con mắt bạn bè quốc tế cũng đang được nâng cao nhanh chóng.

Ông cha ta đã dựng nước và giữ nước một cách ngoan cường và khôn khéo. Chúng ta tự hào là 1 trong 2 dân tộc nhược tiểu duy nhất tồn tại và gìn giữ được ngôn ngữ & văn hóa sau hàng nghìn năm biến động của lịch sử.

Đây là lúc chúng ta, hậu hệ của những thế hệ vĩ đại, phải xắn tay lên để phụng sự và xây dựng đất nước này văn minh hơn, nhân văn hơn, đẹp đẽ hơn. Tùy vào sức lực và năng lực của mình, hãy bắt đầu bằng hành vi nhỏ nhất – là 1 nụ cười với người đối diện, là tắt động cơ xe máy khi đèn đỏ, là nói lời cảm ơn với người quét rác,…

Nếu không chúng ta thì là ai? Không lúc này thì khi nào?

Tôi chợt nhớ đến bài thơ “Đất nước” của tác giả Nguyễn Đình Thi. Tôi vốn không có khả năng cảm nhận thơ văn nhưng tôi rất xúc động khi đọc và nghiền ngẫm bài thơ này. Xin phép tác giả tôi xin dẫn cả bài thơ này dưới đây.

Sáng mát trong như sáng năm xưa
Gió thổi mùa thu hương cốm mới
Tôi nhớ những ngày thu đã xa
Sáng chớm lạnh trong lòng Hà Nội
Những phố dài xao xác hơi may
Người ra đi đầu không ngoảnh lại
Sau lưng thềm nắng lá rơi đầy.

Mùa thu nay khác rồi
Tôi đứng vui nghe giữa núi đồi
Gió thổi rừng tre phấp phới
Trời thu thay áo mới
Trong biếc nói cười thiết tha!
Trời xanh đây là của chúng ta
Núi rừng đây là của chúng ta
Những cánh đồng thơm mát
Những ngả đường bát ngát
Những dòng sông đỏ nặng phù sa

Nước chúng ta
Nước những người chưa bao giờ khuất
Ðêm đêm rì rầm trong tiếng đất
Những buổi ngày xưa vọng nói về!

Ôi những cánh đồng quê chảy máu
Dây thép gai đâm nát trời chiều
Những đêm dài hành quân nung nấu
Bỗng bồn chồn nhớ mắt người yêu.
Từ những năm đau thương chiến đấu
Ðã ngời lên nét mặt quê hương
Từ gốc lúa bờ tre hồn hậu
Ðã bật lên những tiếng căm hờn

Bát cơm chan đầy nước mắt
Bay còn giằng khỏi miệng ta
Thằng giặc Tây, thằng chúa đất
Ðứa đè cổ, đứa lột da…

Xiềng xích chúng bay không khoá được
Trời đầy chim và đất đầy hoa
Súng đạn chúng bay không bắn được
Lòng dân ta yêu nước thương nhà!

Khói nhà máy cuộn trong sương núi
Kèn gọi quân văng vẳng cánh đồng
Ôm đất nước những người áo vải
Ðã đứng lên thành những anh hùng.

Ngày nắng đốt theo đêm mưa dội
Mỗi bước đường mỗi bước hy sinh
Trán cháy rực nghĩ trời đất mới
Lòng ta bát ngát ánh bình minh.

Súng nổ rung trời giận dữ
Người lên như nước vỡ bờ
Nước Việt Nam từ máu lửa
Rũ bùn đứng dậy sáng loà.

Chúc cho nước mẹ Việt Nam ngày càng hưng thịnh, giàu có và vững mạnh. Cảm ơn đất mẹ đã cho con lòng tự hào và nguồn cảm hứng để sống đẹp hơn.

More

Sự thay đổi tích cực mà bạn CAM KẾT tạo ra trong năm 2020 là gì?

Chúng ta đang ở trong ngày đầu tiên của năm 2020. Tôi chúc bạn luôn vui, khỏe, trẻ trung, sống ý nghĩa, trao đi nhiều giá trị tốt đẹp và kiếm tiền giỏi!

Albert Einstein nói rằng “Thật là điên rồ nếu cứ làm đi làm lại một việc và kỳ vọng một kết quả khác đi.” Chúng ta phải CAM KẾT tạo ra sự thay đổi tích cực trong tâm thế, hành vi và thói quen để xây dựng những kỹ năng mới, năng lực mới; để chủ động nắm bắt những cơ hội mới của năm 2020.

Hãy viết ra 1-3 kỹ năng quan trọng mà bạn CAM KẾT tạo dựng trong năm 2020. Những hành động cụ thể nào mà bạn phải thực hiện hàng ngày, hàng tuần để biến kiến thức thành năng lực chuyên sâu?

Hãy biến năm 2020 thành năm bản lề trong sự phát triển của bạn. Hãy trở thành người Lãnh đạo và Khởi TẠO vì Tổ quốc và thế giới này cần những người giống như bạn!

Thân,
Victoria Quỳnh GiangMột trái tim cho Việt Nam

More

Khởi TẠO

Xã hội đang nói nhiều về Khởi Nghiệp. Chữ “nghiệp” ở đây là “sự nghiệp”, nhưng ta cũng có thể hiểu là “nghiệp chướng”.
Do vậy, tôi đổi chữ “nghiệp” thành chữ “TẠO”. Và “Khởi Nghiệp” thành “Khởi TẠO”.
Khởi ở đây là Khởi Tâm, Khởi Tầm và Khởi Tài. TẠO ở đây là TẠO Giá trị tích cực cho cộng đồng, TẠO sự Lan tỏa những Giá trị này để người Việt sống khỏe hơn, đẹp hơn, thiện hơn, minh triết hơn.
Với tôi, trong xã hội phẳng toàn cầu 4.0 ngày nay, chúng ta cần nhiều hơn những người Lãnh đạo và người Khởi TẠO.
Bạn đã sẵn sàng Tâm thế Khởi TẠO?
https://nguoikhoitao.com/
Nếu không TÔI thì là ai? Nếu không LÚC NÀY thì là khi nào?

More

Khoảng cách Kỳ vọng

Khi còn nhỏ, tôi muốn giỏi tiếng Anh để được đi ra nước ngoài, để xem xem họ khác mình chỗ nào, để xem xem tại sao họ lại giàu có và hiện đại như thế.

Khi học cấp 3, tôi chán ngán với cách học ghi nhớ. Nhưng phải cố gắng nhớ mọi thứ để đạt được điểm cao, để có thành tích, để vào được đại học. Và tôi quyết định học sư phạm Anh văn để thay đổi cách dạy, cách học, cách tư duy và cách tiếp cận của chúng ta về ngoại ngữ này.

Nhưng dòng đời thay đổi (vì sợ thất nghiệp khi ra trường với tấm bằng sư phạm ngoại ngữ và vì nhà tôi không có tiền chạy việc), tôi tìm ra được các trường đại học/cao đẳng công lập ở Singapore và tôi quyết định phải cố gắng “vượt vũ môn”. Sang Singapore, tôi học về tài chính-ngân hàng ở một trường danh tiếng trên quốc đảo này.

Bố mẹ, anh em, họ hàng kỳ vọng rất nhiều về tôi. Bố tôi thường kể về những nhà lầu, xe hơi mà những người đi xuất khẩu lao động ở quê tôi xây dựng và mua sắm. Họ còn giúp tài trợ xây dựng đường xá cho thôn xóm.

Tôi hiểu những kỳ vọng lớn lao mà các bậc sinh thành mong muốn. Tiền bạc, vật chất, công danh, sự nghiệp là những nhân tố quan trọng của cuộc sống đời người. Tôi hiểu và rất hiểu những tiếng thở dài của bố mẹ tôi khi tôi vẫn chưa ổn định, chưa gia đình, chưa chồng, chưa con cái… Nhưng tôi có tầm nhìn, khát vọng và thước đo cho riêng mình.

Tôi cũng đã đi nhiều nơi, chứng kiến nhiều cảnh đời, số phận. Tôi quan sát và rút ra những bài học nhân sinh quan, thế giới quan cho bản thân.

Tôi chẳng thích Mỹ, đất nước của những người nô lệ phải căng mình ra cho các loại thuế má, phải gồng mình để chi trả cho sự hoành tráng bên ngoài.

Tôi cũng chẳng thích Nhật, Hàn hay Singapore vì sự hào nhoáng của cơ sở hạ tầng, sự cao ngất ngưởng của thu nhập bình quân đầu người (GPD) hay năng suất lao động phù phiếm mà các chuyên gia kinh tế hay ca tụng. Những gì tôi quan sát và chứng kiến là sự căng thẳng trong cuộc sống hiện lên khuôn mặt của những con người nơi đây. Mỗi con người là 1 con ốc vít của nền kinh tế với 3 chức năng: tuân lệnh, kiếm tiền và tiêu sài. Thậm chí tôi hiếm thấy nụ cười rạng rỡ trên khuôn mặt họ. Họ cười nhiều khi là do công việc, do nghĩa vụ phải cười.

Tôi quyết định về lại Việt Nam từ tháng 3 năm 2019 và chọn thành phố Đà Lạt là nơi định cư. Tôi cũng dành thời gian đi du lịch bụi một số vùng quanh Tây Nguyên. Tôi yêu vẻ đẹp tuyệt vời của đất nước và con người của Tổ quốc mình. Đất nước đang phát triển, còn nhiều khó khăn thử thách. Và đây là lúc mà đất nước ta cần nhiều trái tim, khối óc để xây dựng và phát triển.

Tôi yêu Việt Nam vì sự thanh bình, vì năng lượng tích cực tỏa ra từ những nụ cười rạng rỡ trên những khuôn mặt của những người lao động tuy cuộc sống còn khó nhọc.

Người ta có thể chê năng suất lao động của 1 người Việt Nam chỉ bằng 1/20 các nước khác nhưng tôi lại thấy người dân tôi có cuộc sống thanh nhàn hơn 20 lần. Giàu có để làm gì khi cái tâm không an? Tại sao lại cứ phải liên tục leo cao hơn trên nấc thang kinh tế trong khi điều ta muốn là nghỉ ngơi, tĩnh tại để tư duy sâu sắc hơn về bước đi tiếp theo? Vật chất hoành tráng để làm gì khi con người ta bị ép vào những khuôn thước cứng nhắc để trở thành những con robot trong 1 hệ thống không lối thoát. Lúc nào cũng phải nhanh hơn, nhiều hơn, rẻ hơn….

Người ta chê thu nhập đầu người của Việt Nam bằng 1/10 hay 1/20 các nước khác nhưng tôi lại thấy chúng tôi thừa dư dả nếu biết cách chi tiêu. Kiếm được bao nhiêu tiền không quan trọng bằng việc đồng tiền ấy giúp anh mua được những gì, và mỗi cuối tháng hay cuối năm anh tích lũy được bao nhiêu? Thu nhập có thể cao nhưng anh bị cuốn vào vòng xoáy mua sắm, tiêu sài hoặc tiền-tình-tù-tội. Anh không có tiền thì người ta cho vay trả góp, phát hành thẻ tín dụng. Cuối cùng thì chúng ta trở thành quân tốt trên bàn cờ của những nhà tài phiệt: kiếm tiền ==> tiêu sài ==> tiêu sài quá mức và không cần thiết (nhờ những mánh khóe quảng cáo, truyền thông) ==> con nợ. Cuộc đời lúc này không còn là “con tạo xoay vần” mà là “công nợ xoay vần”. Và từ khi nào chúng ta coi sự bận rộn và công nợ là biểu hiện của sự thành công hay đẳng cấp con người?

Trong cuộc sống, chúng ta có rất nhiều kỳ vọng: kỳ vọng về chính chúng ta, kỳ vọng về người khác đặc biệt là những người thân yêu.

Liệu chúng ta có thể thay thế “kỳ vọng” bằng “thấu hiểu”? Liệu chúng ta có thể thay thế “kỳ vọng thành tích” bằng “trân trọng sự cố gắng/nỗ lực”? Liệu chúng ta có thể bớt theo đuổi sự hào nhoáng bên ngoài để làm phong phú hơn đời sống tinh thần bên trong?

Đất nước ta mới im tiếng súng được 30 năm (từ 1989 sau cuộc chiến Polpot, Vị Xuyên và Gạc Ma). Và đất nước tan hoang đổ nát sau chiến tranh đó cũng mới hội nhập được với nền kinh tế thế giới từ 1995 (sau khi bỏ cấm vận của Mỹ). Và tất nhiên, khi nền kinh tế phát triển thì kỳ vọng cũng rất lớn. Những khát vọng hóa rồng, hóa hổ đều rất đáng trân trọng. Tuy vậy, khi chúng ta giầu lên về kinh tế thì chúng ta cũng phải phát triển về mặt phẩm cách, tính nhân văn và khả năng lãnh đạo/làm chủ của mỗi công dân.

Và làm được điều này, mỗi người chúng ta, mỗi con dân nước Việt hãy đóng góp (dù chỉ là 1 nụ cười, một hành động đẹp) thay vì kỳ vọng. Hãy tự phát triển năng lực, phẩm chất của chính mình thay vì kỳ vọng hay trông chờ vào nền giáo dục. Hãy nhường nhịn thay vì ganh đua. Hãy hợp tác thay vì cạnh tranh. Hãy hun đúc và thể hiện lòng yêu thương, trắc ẩn thay vì tham lam, ganh tị.

Tôi nhớ lắm câu nói của 1 người nước ngoài khi đến Việt Nam vào những năm chiến tranh chống Mỹ, ông ấy nhận định: “Ở Việt Nam ra ngõ gặp anh hùng.” Là thế hệ sau của những bậc anh hùng đó, tôi tin rằng chúng ta sẽ ra ngõ gặp những người lãnh đạo cuộc đời, những người khởi tạo và những đóa hoa đẹp về nhân cách giữa đời thường.

Và đây là góc nhìn của tôi về cái sự giàu/nghèo.

More

Lễ và Nghĩa

Lễ và nghĩa thường đi song hành. Lễ trong lễ vật, lễ lạc, là sự thể hiện cái bên ngoài, cái hình thức. Nghĩa là cái ý nghĩa của lễ đó.

Hôm nay là rằm tháng Giêng. Từ đầu năm mới âm lịch đến giờ, người ta đi lễ rất nhiều. Lễ thánh thần để cầu mong những điều tốt đẹp, may mắn. Lễ sếp và cấp trên để cầu quan hệ, quyền lợi, địa vị.

Trong con mắt của kẻ phàm trần, lễ to tức là nghĩa lớn. Lễ càng to thì nghĩa càng nhiều, những điều cầu mong sẽ càng dễ thành hiện thực. Ví dụ đồ lễ biếu sếp mà dầy thì cơ hội thăng quan, tiến chức càng cao. Lễ biếu ông bà, bố mẹ, người thân càng lớn thì lòng hiểu thảo càng sâu đậm. Lễ biếu thầy cô giáo càng to thì việc nâng điểm, nâng thành tích sẽ dễ dàng hơn.

Vì thói suy nghĩ phàm trần trên, nên khi đến với thánh thần, người ta cũng áp dụng cái logic như vậy. Lễ phải hoành tráng thì thần thánh mới phù hộ, độ trì nhiệt tình. Nhiều người lễ rất to nhưng chẳng hiểu cái lễ đó có nghĩa gì. Nơi thờ Phật thì người ta lại đem gà luộc, lợn quay, bia, rượu đến để tế lễ. Nơi thờ một bà chúa có công canh giữ kho gạo được người ta đôn lên thành nơi mượn tiền vàng với đủ lời cầu xin thống thiết. Thật đáng trách thay.

Sự mu muội đã khiến người ta nghĩ đi lễ là phải đem theo lễ, bất biết nghĩa của nó là gì. Sự sợ hãi đã đẩy người ta làm theo đám đông, tuân theo chủ nghĩa bầy đàn ngay tại những nơi hội tụ trí thức lớn nhất đất nước.

Phật đã dạy: lành do ta, dữ cũng do ta. Cả vũ trụ này xoay quanh luật nhân-quả. Hãy gieo nhân tốt, sẽ có quả ngọt. Chứ chỉ biết lễ mà không hiểu nghĩa thì vô hình chung lại tạo ra nghiệp cho chính mình.

More

Có thật là “Đời ngắn đừng ngủ dài”?

Nhiều cuốn sách và diễn giả truyền động lực khuyên chúng ta rằng:

Cuộc đời ngắn ngủi và có rất nhiều việc phải làm nếu bạn muốn thành công. Nếu chúng ta ngủ 8 tiếng 1 ngày, tức là chúng ta đã phí hoài 1/3 cuộc đời. Quá lãng phí thời gian. Quá lãng phí tiền bạc. Do vậy, hãy ngủ càng ít càng tốt để đạt được nhiều thành công hơn!

Nghe trên bề nổi thì lời khuyên này rất hợp lý. Do vậy đã có nhiều người rút bớt giấc ngủ của mình xuống còn 4 tiếng/ngày và khoe thành tích này với tất cả những người mà họ biết, online và offline. Họ coi việc ít ngủ, bận rộn suốt ngày là chuẩn mực hành vi của những người thành công. Thậm chí, có những khóa học dạy cách ngủ ít chỉ 1-2 tiếng/ngày…

Động lực phát triển bản thân cũng giống như động lực phát triển kinh tế. Những động lực này, khi bị đẩy cao 1 cách quá đà dựa vào tâm lý đám đông và sự thổi lửa quá đáng của một số “lãnh tụ” quá khích nào đó, sẽ biến thành hiệu ứng “bong bóng” và có thể nổ bất kỳ lúc nào.

Khoa học về giấc ngủ đã đưa ra một kết luận: càng ngủ ít thì phần “con” sẽ lớn lên, phần “người” sẽ nhỏ lại. Là người lớn, chúng ta cần có giấc ngủ ngon, liên tục trong ít nhất là 6 tiếng và tối ưu là 7.5 tiếng. Việc ngủ ngon, say, đủ giấc sẽ giúp ta khỏe hơn, minh mẫn hơn, có thái độ sống tích cực hơn và duy trì được trí nhớ tốt.

Việc thiếu ngủ, đặc biệt là thiếu ngủ kinh niên sẽ làm ta dễ mệt mỏi, căng thẳng, cáu gắt. Ngoài ra, những người thiếu ngủ kinh niên dễ bị các bệnh mãn tính như béo bụng, tiểu đường tuýp 2, cao huyết áp, suy giảm trí lực và trí nhớ.

Tóm lại, tuy cuộc đời ngắn ngủi nhưng một trong 4 tứ khoái của con người là NGỦ. Hãy tận dụng tốt nhất thời gian 16 tiếng còn lại để làm những điều có ích cho cuộc đời hơn là bị cuốn vào mạng xã hội hoặc những hành vi/thói quen không lành mạnh để rồi lại phải “hi sinh” giấc ngủ để thành công.

Hi sinh giấc ngủ chính là hi sinh sức khỏe, năng lực trí tuệ, năng lượng sống của chính mình. Hãy lựa chọn khôn ngoan.

More

“Tay không” và găng tay

Chế biến thức ăn bằng “tay không” thì được coi là mất vệ sinh, không chuyên nghiệp.

Do vậy, ngày nay người ta ngày càng sử dụng găng tay nylon ở trong nấu nướng vì nghĩ đó là sạch sẽ, vệ sinh. Điều này đúng, đặc biệt là trong chế biến thực phẩm đại trà như trong bếp ăn tập thể hay nhà máy sản xuất thực phẩm.

Tôi quan sát thấy việc sử dụng găng tay được các bà nội trợ, chỉ nấu ăn trong phạm vì gia đình cũng rất phổ biến. Theo nhận định của tôi, lý do chính của việc sử dụng găng tay nylon là do sợ bẩn tay, sợ tay có mùi thức ăn.

Các ông bà nội trợ yêu gia đình thường gửi gắm tình yêu thương vào từng món ăn, hy vọng món ăn ngon sẽ giúp gia đình khỏe mạnh hơn, hạnh phúc hơn.

Với thói quen dùng găng nylon thì hàng ngày 1 lượng nhỏ nhựa BPA sẽ được đưa vào cơ thể các thành viên trong gia đình, có nguy cơ gây ung thư cao.

Nhiều khi những cái tưởng là vệ sinh lại gây ra bệnh tật, chỉ là nhanh hay chậm. Nhiều khi những cái tưởng tiện lợi nhưng lại vô cùng rủi ro.

More