Author: Victoria Quỳnh Giang

Biết rồi! Khổ lắm! Nói mãi!

Suy nghĩ và mạn đàm về giáo dục của người Việt chúng ta về 5 chủ đề chính: 1) Sách giáo khoa; 2) Giáo dục Gia đình; 3) Giáo viên – Quản trường; 4) Học sinh thành công?; 5) Cơ chế, thể chế trong giáo dục

Biết rồi! Khổ lắm! Nói mãi! (Phần 1)

Biết rồi! Khổ lắm! Nói mãi! (Phần 2)

Biết rồi! Khổ lắm! Nói mãi! (Phần 3)

Bài viết nói ở trong video:
1) Mô hình Giáo trình nào cho Giáo dục?https://victoriaquynhgiang.com/mo-hinh-giao-trinh-nao-cho-giao-duc/

2) Giáo dục là gì?
https://victoriaquynhgiang.com/giao-duc-la-gi/

3) 2 TƯ DUY quyết định sự phát triển của bạn
https://victoriaquynhgiang.com/2-tu-duy-quyet-dinh-su-phat-trien-cua-ban/

More

Nước lên thuyền lên

Ai cũng hiểu rằng khi đề thi dễ thì điểm sẽ cao. Và khi điểm mặt bằng chung cao thì điểm sàn hay điểm chuẩn vào các trường cao đẳng, đại học cũng sẽ cao theo. Hay nói một cách khác, nước lên thì thuyền lên.

Khi tôi còn giúp cho các học sinh Việt Nam vào được các trường ở Singapore, tôi phải quan tâm rất nhiều đến T-score, nói nôm na ra là điểm thi trung bình của toàn bộ thí sinh trong kỳ thi năm đó. Và T-score có thể giao động rất lớn tùy vào độ khó dễ của đề thi từng năm.

Điều mà tôi thấy rất thú vị ở Việt Nam đó là ta có xu hướng kêu than khi điểm đầu vào năm nay quá cao, được đến 9, 10 điểm 3 môn mà vẫn không vào được trường nguyện vọng 1. Đề thi dễ thì chủ quan, làm cho thật nhanh rồi ra khỏi phòng thi và cười thật sảng khoái vì đề dễ quá. Và người thi tự tin là mình sẽ được điểm cao và tự tin thái quá là mình sẽ vào được trường mà mình hằng ao ước. Đến ngày báo kết quả, không được chấp nhận thì khóc lóc, kêu ca, gửi đơn thư cầu cứu. Họ không hiểu được cái triết lý đơn giản: nước lên thuyền lên.

Đến năm đề thi khó, người thi ra khỏi phòng thi mếu máo. Báo đài, truyền thông cùng nhau kêu ca về việc đề thi khó quá, phân loại học sinh nặng tay quá. Và tất nhiên, điểm thi sẽ thấp hơn các năm đề dễ. Và điểm chuẩn vào các trường cũng thấp hơn so với hàng năm. Rồi công luận và báo chí lại kêu: điểm đầu vào năm nay thấp quá, rất lo ngại cho chất lượng nhân lực của ngành nọ, ngành kia trong tương lai. Thật là nực cười khi người ta chỉ nhìn thấy hiện tượng mà hấp tấp suy ra ngay bản chất.

Khi làm gì hay bình luận gì, hãy hiểu bản chất thật sự của vấn đề đã. Đừng chỉ nhìn vào hiện tượng rồi phán xét, chỉ trỏ này nọ. Đặc biệt trong giáo dục, ta phải thực chất, học thật, dạy thật, thành tích thật. Còn khi thầy cô thì tập trung vào thành tích bề nổi, trường lớp thì đánh giá thi đua dựa vào điểm số và những phong trào mang tình hình thức, thì đúng là những tư duy nông cạn, những đánh giá bột phát vẫn còn sẽ diễn ra dài dài.

More

Bài phát biểu mà tôi rất tâm đắc của bác Trọng

Trưa nay tôi vừa ăn cơm vừa xem thời sự VTV1 đưa toàn bộ bài phát biểu bế mạc hội nghị Trung Ương 13. Đây là lần đầu tiên mà tôi xem hết một bài phát biểu của bác Trọng và tôi cảm thấy rất tâm đắc và thích thú.

Tôi là người kém về giao tiếp nên tôi phải học hỏi rất nhiều về kỹ năng giao tiếp cả trong kỹ năng nói, kỹ năng thuyết trình, kỹ năng viết. Và tôi cảm thấy bác Trọng đã làm rất tuyệt vời trong bài diễn văn này. Nó kết hợp nhuần nhuyễn câu chữ to tát và trang trọng của chính trị với những cách cắt nghĩa, “mở ngoặc” rất chí tình, chí lý và sâu sắc của bác Trọng.

Lần đầu tiên, tôi thấy một Tổng Bí thư, Chủ tịch nước của Việt Nam có khả năng kết hợp giữa việc đọc văn bản đã được viết sẵn và việc nói buông văn bản – nhìn thẳng vào những đồng chí của mình mà nói; nói mà người khác phải nghe, phải thấm. Lần đầu tiên nghe một văn bản chính trị mà tôi thấy được sự cân bằng giữa những điều tích cực và tiêu cực, giữa khen và chê, giữa tầm nhìn tươi sáng và nhận thức thực tế về hiện trạng, giữa sự ca ngợi và thái độ tự phê bình và kiểm điểm. Lần đầu tiên tôi thấy Đảng, Nhà nước và vị Tổng Bí thư lại chân thật, thành thật và thật tâm với sự nghiệp cách mạng, với đời sống của nhân dân, với vận mệnh và cơ đồ của đất nước đến thế. Thật lòng, tôi rất vui và phấn chấn với sự thẳng thật, ý chí, khát vọng của người đứng đầu Đảng và Nhà nước trong giai đoạn này.

Dưới đây là đoạn phân tích mà tôi rất thích của bác Trọng:

Vừa rồi rất nhiều người bị thi hành kỷ luật vì sử dụng đất đai, vì vấn đề kinh doanh, kinh tế. Nó không đúng quan điểm, không đúng tư tưởng chính sách. Và tôi nói là không đúng đạo đức nữa.

Làm cái gì cũng chấm hút, thế là thế nào? Trong khi đây là của toàn dân, của đất nước.

Tiền cũng quý, nhưng chết không mang theo được tiền. Danh dự mới là điều thiêng liêng và cao quý nhất.

Phải xây dựng đạo đức, nhưng đồng thời phải có kỷ luật, kỷ cương, pháp chế, tạo điều kiện cho người ta làm chứ không vì thế mà co rụt lại, không dám làm.

Cảm ơn bác Trọng, người lãnh đạo luôn vì Đảng, vì nước, vì dân! Cảm ơn người sĩ phu Bắc Hà đã cam đảm, quyết liệt nhưng cũng đầy nhân văn trong công cuộc “đốt lò” diệt tham nhũng. Cảm ơn bác!

More

Bắt đầu và Kết thúc

Ai cũng có thể bắt đầu nhưng không phải ai cũng có thể kết thúc.

Bắt đầu thường rất đông đúc, nhưng kết thúc thì thường chỉ số ít kiên trì hành động và kiên định trong con đường đã chọn.

Bắt đầu thường rất khí thế, tràn ngập năng lượng và ham muốn; nhưng kết thúc thì chỉ có số ít với khát vọng lớn và ý chí kiên cường.

Bắt đầu thì lao xao, huyên náo và chộn rộn. Kết thúc thì dành cho người nói ít, làm nhiều.

Bắt đầu thì so sánh mình với người khác, tranh đua vì ghen tị. Kết thúc dành cho người tập trung vào việc của mình, so sánh mình với chính mình.

Bắt đầu tập trung vào số lượng. Kết thúc tập trung vào chất lượng.

Bắt đầu thường mơ mộng, nhiều mong muốn và khát khao. Kết thúc chỉ tập trung vào thực hành, thực hành có chủ đích, thực hành có phân tích và định hướng.

Bắt đầu thường phát biểu hùng hồn, đưa ra những suy nghĩ hoành tráng để mị dân chính mình và người xung quanh. Kết thúc chỉ lẳng lặng làm và hiểu được ý nghĩa của việc mình đang làm.

Bắt đầu thường đưa ra những mục đích to lớn. Kết thúc thiết kế và xây dựng hệ thống hành động mỗi ngày để tạo lập năng lực quan trọng hoặc những thói quen tích cực.

Bắt đầu suy nghĩ máy móc và hành động rập khuôn sáo rỗng. Kết thúc nghiên cứu để đúc rút ra quy luật, nguyên tắc và kinh nghiệm.

Bắt đầu thường lanh chanh. Kết thúc thường sâu lắng.

Bắt đầu học để lấy thành tích và bằng cấp. Kết thúc học để LÀM CHỦ năng lực.

Bắt đầu làm để khoe mẽ. Kết thúc làm để nâng cấp nội lực.

Bắt đầu làm cho có, làm để đối phó, làm để lách luật, làm vì nếu không sẽ bị phạt, làm vì sợ phạm luật. Kết thúc làm vì đó là điều đúng đắn; họ làm vì đó là đạo đức, trách nhiệm; họ tình nguyện làm mà không vụ lợi.

Bắt đầu dễ rơi vào tình trạng bị động và đối phó với ngoại cảnh. Kết thúc chủ động chuẩn bị, chuẩn bị và chuẩn bị để chủ động nắm bắt những cơ hội mà ngoại cảnh đem đến.

Bạn đang hăm hở bắt đầu? Hay bạn sẽ can trường để kết thúc?

Hãy kết thúc sự mù mờ và ngại nói, ngại viết tiếng Anh của bạn! Hãy kết thúc hành trình học tiếng Anh kiểu amateur (nghiệp dư)! Hãy trở thành người LÀM CHỦ kỹ năng tiếng Anh với chương trình weLEAD Beginner!

More

Chiến thắng B52 và 4 bài học cho hậu thế

Khi nói về những bài học thành công hay nguyên tắc thành công, chúng ta hay nghĩ đến những triệu phú, tỷ phú đô-la phương Tây như Bill Gates, Warren Buffett hay Richard Branson; những CEO của những tập đoàn toàn cầu như Tim Cook hay Jack Ma; những người đi tiên phong trong công nghệ như Steve Jobs, Elon Musk hay Jeff Bezos.

Tuy vậy, hôm nay tôi muốn chia sẻ với bạn 04 bài học về thành công của ông cha chúng ta trong thời đại Hồ Chí Minh chống Mỹ cứu nước hào hùng. Đây không phải là một bài tuyên truyền vì tôi không phải là Đảng viên hay con nhà nòi cách mạng, hay dính dáng gì đến chính quyền. Đây là suy nghĩ và cách nhìn nhận của tôi – một công dân nước Việt may mắn sinh ra trong thời bình và có cơ hội học tập, nghiên cứu và làm việc ở nhiều nước trên thế giới.

B52 được coi là “pháo đài bay bất khả xâm phạm”, chuyên đánh bom rải thảm, là phương tiện chuyên chở những vũ khí tối tân nhất của Mỹ, là hàng “đại ca” của những “con ma”, “thần sấm”. Vào Giáng sinh năm 1972, Mỹ đã dùng B52 để rải thảm bom lên các thành phố và cụm công nghiệp, giao thương trọng yếu của Việt Nam như Hà Nội, Hải Phòng với mục tiêu là đưa miền Bắc Việt Nam trở về thời kỳ đồ đá và bắt chính phủ miền Bắc phải nhân nhượng trong Hội nghị Paris.

Thế nhưng, sau 12 ngày đêm chiến đấu anh dũng và quả cảm, quân và dân ta, đặc biệt là lực lượng Phòng Không – Không Quân đã chiến thắng B52, bắn rơi được 34 “pháo đài bay bất khả xâm phạm” trên bầu trời miền Bắc và làm cho hàng chục cái nữa bị thương. Nhân dân và quân đội nhân dân Việt Nam trở thành lực lượng đầu tiên và duy nhất trên thế giới bắn rơi B52. Thành tích này vẫn được duy trì đến ngày nay. Anh hùng Phạm Tuân, người quê lúa Thái Bình của tôi, là phi công duy nhất trên thế giới bắn hạ tại chỗ B52 mà còn sống sót trở về.

Những chiến công thật oanh liệt! Những kỳ tích lưu danh thiên cổ!

Nhưng để chiến thắng được B52, chúng ta đã phải hy sinh bao nhiêu máu, sinh mạng và nước mắt để chiến đấu gian khổ mà anh dũng không chỉ trong 12 ngày đêm oanh toạch mà còn cả một quá trình dài trước đó. Dưới đây là 04 bài học quý giá về thành công mà ông cha ta đã để lại cho hậu thế bằng chiến thắng B52 vĩ đại:

1) Có tầm nhìn xa trông rộng và nhãn quan chiến lược. Ngay từ năm 1962, khi Mỹ chưa trực tiếp can thiệp vào chiến tranh Việt Nam, Bác Hồ đã nhận định rằng Mỹ sẽ đem B52 vào chinh phạt nước ta. Do vậy, Bác đã giao nhiệm vụ cho Tư lệnh Phòng Không lúc ấy phải lưu tâm nghiên cứu B52 và cách đánh.

2) Chuẩn bị, chuẩn bị và chuẩn bị. Như một quy luật phổ quát của khoa học thành công, ta cần 10.000 giờ hoặc 10 năm để làm nên một sự nghiệp đáng nể. Chiến thắng B52 cũng vậy. Quân và dân ta đã phải chuẩn bị ròng rã suốt 10 năm để biết nó, hiểu nó, tìm ra cách đánh nó. Bộ Phòng Không – Không Quân đã vào quân khu 4 để tìm hiểu tính năng, kỹ thuật, chiến thuật; nghiên cứu quy luật hoạt động, cách đánh phá của B-52; từ đó tìm ra cách đánh B-52 thích hợp.

3) Lòng dũng cảm DÁM HÀNH ĐỘNG và ý chí CHIẾN THẮNG. Trong thời kỳ chiến tranh, đất nước ta nghèo nàn về kinh tế, lạc hậu về kỹ thuật. Chúng ta được Liên Xô tài trợ cho vũ khí và Trung Quốc tài trợ cho quân lương hậu cần. Tuy vậy, kẻ thù của chúng ta là đế quốc Mỹ – một siêu cường hàng đầu thế giới với đủ các vũ khí tối tân nhất, với bom nguyên tử, với lực lượng lính chư hầu và lính đánh thuê đông đảo. Nhưng dường như khát vọng độc lập, ý chí thống nhất non sông đã nằm trong ADN của người Việt từ bao đời. Chúng ta thề quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh để đánh thắng bất kỳ kẻ thù nào, dù chúng có hùng mạnh đến đâu, bạo tàn đến mức nào.

4) Sáng tạo, tháo vát, xoay chuyển hoàn cảnh linh hoạt. B52 bay trên độ cao 10km với nhiều máy bay trinh sát và máy bay phá sóng đi theo nên bắn hạ B52 rất khó. Ngoài ra, tên lửa tối tân nhất mà Liên Xô tài trợ cho ta là SAM2, không có khả năng bắn đến tầm cao 10km của B52. Máy bay tiêm kích của ta có khả năng tiếp cận B52 ở độ cao 10km nhưng e rằng không đủ nhiên liệu để bay về mặt đất, và cũng chỉ mang được những đầu đạn nhỏ, chưa chắc đã bắn hạ được pháo đài bay khổng lồ này. Nhưng đó chính là điều vĩ đại của quân đội ta và nhân dân ta thời đó. Họ đã sáng tạo và tháo vát đến mức biết cách “độ hàng” SAM2 trở thành “rồng lửa” vươn đến tầm bay của B52. Những chiếc tiêm kích nhỏ bé với trái tim là những người lính phi công quả cảm. Sự sáng tạo đó, tháo vát đó, mưu lược đó đã giúp quân và dân ta bắn rơi tại chỗ được 34 máy bay B52, bắt được rất nhiều giặc lái Mỹ. Khi chúng ta báo tin này cho Liên Xô thì họ không tin vì làm sao ta có thể bắn hạ được. Đó là ý chí Việt Nam, tinh thần Việt Nam.

More

Pro (chuyên nghiệp) và Amateur (nghiệp dư)

Pro kiên trì và kiên định thực hành kỹ năng mà họ muốn tạo dựng trong khoảng thời gian dài, thường là ít nhất 10.000 giờ hoặc 10 năm. Pro tạo thời gian và không gian để thực hành, coi việc thực hành như một trong những ưu tiên hàng đầu trong ngày. Amateur thì thực hành tùy hứng, làm được một thời gian rồi bỏ đấy.

Pro có khả năng tự phân tích, đánh giá quá trình thực hành, luôn luôn suy nghĩ sáng tạo để tìm cách nâng cấp chất lượng sự thực hành của bản thân. Amateur thì làm cho có, làm cho vui, làm theo đám đông.

Pro chấp nhận những thất bại, lời giễu cợt, dèm pha, những hy sinh vì Pro hiểu sâu sắc ý nghĩa của kỹ năng họ đang muốn hình thành. Amateur ngại ngùng, sợ hãi, lo lắng khi mắc lỗi hay nghe/đọc được bình phẩm tiêu cực từ người khác.

Pro biết cách lựa chọn suy nghĩ và hành vi để hun đúc kỷ luật bản thân. Amateur thì tùy hứng hành động.

Pro hiểu được cái giá phải trả trước khi hành động và sẵn sàng trả giá về thời gian, công sức và tiền bạc. Amateur run sợ kể cả khi chỉ nghĩ đến cái giá phải trả.

Pro coi quá trình phát triển kỹ năng như một hành trình tự tìm tòi, tự khám phá, dầy công tìm hiểu, dầy công sáng tạo. Amateur mong muốn có ngay kết quả với sự nỗ lực ít nhất.

Pro thể hiện năng lực qua sản phẩm, qua kết quả, qua con người mà Pro trở thành trong quá trình phát triển về tư duy, phẩm chất, kỹ năng. Amateur thường làm cho có rồi trốn tránh, bao biện hoặc đổ lỗi.

Pro khi gặp nạn thì tìm nơi an trú để tĩnh tâm và minh định mọi việc. Amateur khi gặp nạn thì rối loạn về tinh thần, bạc nhược về phẩm chất, khóc lóc, kêu than.

Pro khi thành công vẫn điềm đạm, khiêm tốn, chừng mực. Amateur khi thành công thì tự kiêu, tự đại, ảo vọng bản thân.

Pro gieo hạt giá trị tốt lành và tích cực cho bất kỳ ai mà họ có nhân duyên gặp gỡ. Amateur thì muốn hái quả và hái được càng nhiều càng tốt.

Pro thu phục nhân tâm và truyền cảm hứng hành động tích cực. Amateur thì hay mị dân, sống giả dối, mồm miệng đỡ chân tay, reo rắc nỗi sợ hãi hay lo âu đến người khác.

Pro lãnh đạo bằng cách làm gương, dám làm việc khó, dám chịu trách nhiệm. Amateur theo chủ nghĩa số đông, gió chiều nào che chiều đấy, làm việc nào dễ nhất và lẩn tránh trách nhiệm.

Bạn là Pro hay Amateur trong những kỹ năng hay năng lực mà bạn đang mong muốn hình thành? Hãy trở thành Pro trong tiếng Anh với tôi qua chương trình weLEAD.

More