Trưa nay tôi vừa ăn cơm vừa xem thời sự VTV1 đưa toàn bộ bài phát biểu bế mạc hội nghị Trung Ương 13. Đây là lần đầu tiên mà tôi xem hết một bài phát biểu của bác Trọng và tôi cảm thấy rất tâm đắc và thích thú.

Tôi là người kém về giao tiếp nên tôi phải học hỏi rất nhiều về kỹ năng giao tiếp cả trong kỹ năng nói, kỹ năng thuyết trình, kỹ năng viết. Và tôi cảm thấy bác Trọng đã làm rất tuyệt vời trong bài diễn văn này. Nó kết hợp nhuần nhuyễn câu chữ to tát và trang trọng của chính trị với những cách cắt nghĩa, “mở ngoặc” rất chí tình, chí lý và sâu sắc của bác Trọng.

Lần đầu tiên, tôi thấy một Tổng Bí thư, Chủ tịch nước của Việt Nam có khả năng kết hợp giữa việc đọc văn bản đã được viết sẵn và việc nói buông văn bản – nhìn thẳng vào những đồng chí của mình mà nói; nói mà người khác phải nghe, phải thấm. Lần đầu tiên nghe một văn bản chính trị mà tôi thấy được sự cân bằng giữa những điều tích cực và tiêu cực, giữa khen và chê, giữa tầm nhìn tươi sáng và nhận thức thực tế về hiện trạng, giữa sự ca ngợi và thái độ tự phê bình và kiểm điểm. Lần đầu tiên tôi thấy Đảng, Nhà nước và vị Tổng Bí thư lại chân thật, thành thật và thật tâm với sự nghiệp cách mạng, với đời sống của nhân dân, với vận mệnh và cơ đồ của đất nước đến thế. Thật lòng, tôi rất vui và phấn chấn với sự thẳng thật, ý chí, khát vọng của người đứng đầu Đảng và Nhà nước trong giai đoạn này.

Dưới đây là đoạn phân tích mà tôi rất thích của bác Trọng:

Vừa rồi rất nhiều người bị thi hành kỷ luật vì sử dụng đất đai, vì vấn đề kinh doanh, kinh tế. Nó không đúng quan điểm, không đúng tư tưởng chính sách. Và tôi nói là không đúng đạo đức nữa.

Làm cái gì cũng chấm hút, thế là thế nào? Trong khi đây là của toàn dân, của đất nước.

Tiền cũng quý, nhưng chết không mang theo được tiền. Danh dự mới là điều thiêng liêng và cao quý nhất.

Phải xây dựng đạo đức, nhưng đồng thời phải có kỷ luật, kỷ cương, pháp chế, tạo điều kiện cho người ta làm chứ không vì thế mà co rụt lại, không dám làm.

Cảm ơn bác Trọng, người lãnh đạo luôn vì Đảng, vì nước, vì dân! Cảm ơn người sĩ phu Bắc Hà đã cam đảm, quyết liệt nhưng cũng đầy nhân văn trong công cuộc “đốt lò” diệt tham nhũng. Cảm ơn bác!