Trong bóng đá, có cầu thủ và khán giả. Cầu thủ thì chỉ có 22 người chiến đấu trên sân bóng còn khán giả thì có thể hàng trăm, hàng nghìn hoặc hàng vạn, đó là chưa kể khán giả trên ti-vi và online.

Cầu thủ cống hiến hết tài năng và sức lực trong mỗi trận bóng với mong muốn giành chiến thắng cho đội nhà, làm vui lòng khán giả, và quan trọng nhất đó là được tiếp tục chơi bóng trong những trận đấu tiếp theo.

Khán giả đến sân xem bóng đá, ngắm cầu thủ và hò hét thật rộn ràng với mong muốn 11 cầu thủ của mình sẽ làm nên chuyện. Khán giả thích thì đến xem, không thích thì thôi. Họ chả cần cam kết gì hết vì có họ thì chợ vẫn đông, không có họ thì chợ vẫn vui.

Cầu thủ mất cả chục năm rèn luyện cực khổ để được chơi ở những sân bóng đẳng cấp. Sự rèn luyện thầm lặng. Chẳng ai biết đến họ. Chẳng có khán giả nào. Mồ hôi toát ra như tắm. Nước mắt, thậm chí là máu đã đổ trên nhiều sân tập cũng như những trận đấu. Khi thắng, họ biết mình đã làm tốt. Khi thua, họ hiểu rằng mình phải cố gắng hơn nữa.

Khán giả thì không cần gì nhiều để xem bóng đá. Thậm chí họ không cần hiểu luật bóng đá, và cũng chẳng cần biết đến cầu thủ nào. Phần lớn là theo phong trào, theo đám đông.

Khi đội mình ủng hộ thắng, khán giả hả hê, sung sướng và đi bão. Họ dành những lời có cánh, tâng bốc lên mây xanh cho các cầu thủ. Họ tự hào khoe rằng mình cùng quê, cùng tổ quốc cùng với các cầu thủ. Mọi sự sung sướng được đẩy lên đỉnh điểm.

Tuy vậy, khán giả cũng sẽ la ó, khóc than, oán trách khi đội của mình thua. Họ cho phép mình buông những lời lẽ tiêu cực qua bàn phím để phê phán, mạt sát cầu thủ mặc dù họ chẳng đổ mồ hôi trên sân, chẳng hề đớn đau bởi những cú va chạm. Họ nghĩ bóng đá là trò chơi online nơi mà họ có thể hô phong hoán vũ, điều binh khiển tướng.

Cuộc đời cũng như bóng đá, có thắng, có thua, có hạnh phúc, có đắng cay. Chỉ có những người mang khát vọng trở thành cầu thủ chuyên nghiệp và dám kiên trì lăn xả trên sân bóng cuộc đời mới đạt được thành quả thực sự.

Chỉ có những cầu thủ mới hiểu được sự nghiệt ngã và trái ngọt của cuộc chơi. Dù thế nào, họ chấp nhận hy sinh để cống hiến với hàng nghìn giờ luyện tập trước khi có 01 giờ đá trên sân.

Họ chấp nhận đổ mồ hôi, nước mắt và máu để rèn luyện những kỹ năng cần thiết cho một cầu thủ chuyên nghiệp. Họ biết rằng mình phải cố gắng tốt hơn mỗi ngày. Đó là cách tốt nhất để trở thành 1 trong 11 cầu thủ được chọn ra sân.

Khán giả chỉ là đám đông ồn ào, đến rồi đi. Họ chỉ ngắm nghĩa, xem xét, la hét và bình luận. Khán giả là thành phần quan trọng trong một trận bóng sôi động, nhưng khi không có khán giả, trận đấu vẫn diễn ra vì ở đó vẫn có 22 cầu thủ cặm cụi chơi bóng.

Ai đang là cầu thủ trên sân bóng cuộc đời? Ai đang là khán giả?