Những ngày đầu năm, tôi hay nghĩ về vận mệnh con người và rộng ra là vận mệnh đất nước.

Dân tộc Việt Nam đã trải qua 4000 lịch sử năm thăng trầm với nhiều đau thương, mất mát hơn là hòa bình và niềm vui. Thậm chí đến thế hệ của bố mẹ tôi, họ phải trải qua những năm tháng hết sức khó khăn của thời hậu chiến, của chiến tranh biên giới, rồi cấm vận kinh tế.

Năm nay, năm 2020, đất nước đang đứng trước một vận hội lớn để chuyển mình ngoạn mục về phát triển kinh tế. Vị thế Việt Nam trong con mắt bạn bè quốc tế cũng đang được nâng cao nhanh chóng.

Ông cha ta đã dựng nước và giữ nước một cách ngoan cường và khôn khéo. Chúng ta tự hào là 1 trong 2 dân tộc nhược tiểu duy nhất tồn tại và gìn giữ được ngôn ngữ & văn hóa sau hàng nghìn năm biến động của lịch sử.

Đây là lúc chúng ta, hậu hệ của những thế hệ vĩ đại, phải xắn tay lên để phụng sự và xây dựng đất nước này văn minh hơn, nhân văn hơn, đẹp đẽ hơn. Tùy vào sức lực và năng lực của mình, hãy bắt đầu bằng hành vi nhỏ nhất – là 1 nụ cười với người đối diện, là tắt động cơ xe máy khi đèn đỏ, là nói lời cảm ơn với người quét rác,…

Nếu không chúng ta thì là ai? Không lúc này thì khi nào?

Tôi chợt nhớ đến bài thơ “Đất nước” của tác giả Nguyễn Đình Thi. Tôi vốn không có khả năng cảm nhận thơ văn nhưng tôi rất xúc động khi đọc và nghiền ngẫm bài thơ này. Xin phép tác giả tôi xin dẫn cả bài thơ này dưới đây.

Sáng mát trong như sáng năm xưa
Gió thổi mùa thu hương cốm mới
Tôi nhớ những ngày thu đã xa
Sáng chớm lạnh trong lòng Hà Nội
Những phố dài xao xác hơi may
Người ra đi đầu không ngoảnh lại
Sau lưng thềm nắng lá rơi đầy.

Mùa thu nay khác rồi
Tôi đứng vui nghe giữa núi đồi
Gió thổi rừng tre phấp phới
Trời thu thay áo mới
Trong biếc nói cười thiết tha!
Trời xanh đây là của chúng ta
Núi rừng đây là của chúng ta
Những cánh đồng thơm mát
Những ngả đường bát ngát
Những dòng sông đỏ nặng phù sa

Nước chúng ta
Nước những người chưa bao giờ khuất
Ðêm đêm rì rầm trong tiếng đất
Những buổi ngày xưa vọng nói về!

Ôi những cánh đồng quê chảy máu
Dây thép gai đâm nát trời chiều
Những đêm dài hành quân nung nấu
Bỗng bồn chồn nhớ mắt người yêu.
Từ những năm đau thương chiến đấu
Ðã ngời lên nét mặt quê hương
Từ gốc lúa bờ tre hồn hậu
Ðã bật lên những tiếng căm hờn

Bát cơm chan đầy nước mắt
Bay còn giằng khỏi miệng ta
Thằng giặc Tây, thằng chúa đất
Ðứa đè cổ, đứa lột da…

Xiềng xích chúng bay không khoá được
Trời đầy chim và đất đầy hoa
Súng đạn chúng bay không bắn được
Lòng dân ta yêu nước thương nhà!

Khói nhà máy cuộn trong sương núi
Kèn gọi quân văng vẳng cánh đồng
Ôm đất nước những người áo vải
Ðã đứng lên thành những anh hùng.

Ngày nắng đốt theo đêm mưa dội
Mỗi bước đường mỗi bước hy sinh
Trán cháy rực nghĩ trời đất mới
Lòng ta bát ngát ánh bình minh.

Súng nổ rung trời giận dữ
Người lên như nước vỡ bờ
Nước Việt Nam từ máu lửa
Rũ bùn đứng dậy sáng loà.

Chúc cho nước mẹ Việt Nam ngày càng hưng thịnh, giàu có và vững mạnh. Cảm ơn đất mẹ đã cho con lòng tự hào và nguồn cảm hứng để sống đẹp hơn.