Sáng nay tỉnh dậy, sau chầu cà phê, tôi online để nhận xét và đánh giá bài thực hành của những Học viên yêu quý của tôi trong chương trình tiếng Anh weLEAD. Khi login vào Facebook để làm công việc quan trọng này, tôi được Facebook khuyến nghị là: “Hãy update lên phiên bản mới”, tôi bụng bảo dạ: “Đằng nào cũng phải update mà, làm luôn đi để mình quen với giao diện mới.

Thế là tôi update!

Và tôi nhận ra là tôi không thể vào được nhóm weLEAD nữa, mặc dù tôi vẫn là admin của nhóm này :(. Một quyết định thật là….Tôi không thể làm được gì ngoài việc loay hoay trên mạng tìm đủ mọi cách để vào được nhóm nhưng đành chịu. Hàng tiếng…hàng tiếng trôi đi… Tôi khá căng thẳng và lo lắng!

Sau đó tôi tự nhủ: “Kệ! Ông mệt rồi. Ông đi ngủ đây!”. Khi nghỉ ngơi được một lúc thì tôi nghĩ là: “Tại sao mình không lập nhóm mới nhỉ? Có mất gì đâu? Có chết ai đâu? Những Học viên chăm chỉ và tuyệt vời nhất họ sẽ vẫn vào nhóm mới với mình mà! Lo nghĩ lung tung!”. Và tôi đã làm đúng như thế và mọi thứ dường như rất ổn.

Kể câu chuyện này để tôi tự dạy mình một điều: tâm lý con người rất thú vị. Nếu đã mất cái gì đó, khi ta cứ chỉ nghĩ về nó, là cái mất rất to. Ta lo lắng, ta nuối tiếc, ta ân hận. Nhưng chả thay đổi được gì. Thôi thì: “thà là bỏ đi hết ta làm lại từ đầu!” 🙂

Và sự khởi đầu thường là điều khó đoán định, khó lường trước. Nhưng nó là cách để ta bước tiếp. Nó là cách để ta làm mới mình. Nó là cách để ta sáng tạo lại mình.

Ai dám quyết định buông bỏ? Ai dám quyết định bắt đầu lại từ đầu?