Ta cần động lực rồi mới hành động?

Hay ta cần hành động để tạo động lực?

Đây là kiểu câu hỏi “Con gà có trước hay quả trứng có trước?”

Trước đây, tôi cũng trông chờ nhiều lắm vào động lực. Đọc rất nhiều sách. Xem rất nhiều video. Tham gia quá nhiều các khóa học online và offline. Thậm chí làm các bài giảng video, viết các bài post, tọa đàm các webinar, tổ chức đào tạo trực tiếp để truyền động lực cho người khác. Tôi tự hào về những gì mình đã làm. Tuy vậy, tôi thấy có cái gì đó không ổn.

Đợi vào động lực rồi mới hành động thì không khác gì đợi mưa rồi mới trồng cây, đợi có bản đồ mới đi khám phá thế giới. Động lực chắc chắn sẽ giúp cho hành động dễ dàng hơn nhưng thất thường, tùy vào may rủi.

Thay vì đợi mưa rồi mới trồng cây, hãy bắt tay ngay vào việc tìm nguồn nước, dẫn nó về với ruộng vườn bằng cách đào kênh dẫn, đắp đập, be bờ. Vất vả đấy, mệt mỏi đấy, chẳng ai muốn làm cả. Nhưng sẽ chủ động nguồn nước và tự tin hơn về 1 mùa vụ thành công.

Thay vì đợi có bản đồ mới đi khám phá thế giới, hãy dám bước ra ngoài cuộc sống, hãy trải nghiệm những thất bại và thành công trên hành trình đó, hãy vẽ ra tấm bản đồ của riêng mình.

Bạn cần xác định được phương hướng của cuộc đời mình. Và hàng ngày bước thêm 1 bước theo định hướng đó, dù bạn có động lực hay không. Nếu bạn không bước nổi, hãy lết, hãy bò, hãy trườn. Nếu không động đậy được gì, hãy nhìn về định hướng đó.

Hành động của tôi bây giờ là mỗi ngày sẽ viết 1 bài post lên trang VictoriaQuynhGiang.com, dù buồn hay vui, dù ốm hay khỏe, dù mưa hay nắng, dù thích hay không thích. Bài viết đó có thể tốt, có thể dở ẹc. Bài viết đó có thể là dài, có thể là 1 vài từ. Không sao cả. Miễn là hành động.

Là Huấn luyện viên, tôi cần suy nghĩ mạch lạc và có được động lực bền vững, và việc hành động (viết bài post) sẽ giúp tôi tạo lập được những kỹ năng này.