Hành động là cầu nối giữa mong muốn và kết quả thực tế. Thực hành là cầu nối giữa dự định và kỹ năng thực sự.

Hành động và thực hành không phải chỉ diễn ra trong 1 ngày, 1 tuần, 1 tháng. Để hình thành một thói quen hữu ích nào đó, ta cần ít nhất 66 ngày rèn luyện không ngừng nghỉ (nghiên cứu của trường Đại học London – University College London). Như vậy là trong 66 ngày này, ta cần phải duy trì được KỶ LUẬT bản thân.

Rất nhiều sự cám dỗ. Rất nhiều lúc ta muốn bỏ cuộc. Rất khó khăn và thử thách. Sự lười biếng, sự trì hoãn, sự buông lơi sẽ bủa vây ta. Chỉ có KỶ LUẬT bản thân lúc này mới giúp ta thoát khỏi những cám dỗ để làm điều mà ta cần làm, ta phải làm để đạt được kết quả mà ta mong muốn.

Kop Kopmeyer, tác giả của “1000 nguyên tắc thành công” cho rằng KỶ LUẬT là nguyên tắc quan trọng nhất vì nếu không có nó, 999 nguyên tắc còn lại đều không có giá trị gì.

Tuy vậy, nhiều người sẽ rất cứng nhắc khi áp KỶ LUẬT nói chung và KỶ LUẬT bản thân. Họ sẽ chỉ biết tập trung vào mục tiêu và phớt lờ/quên đi tất cả. Tôi nghĩ ta nên nhìn nhận KỶ LUẬT trong lăng kính của sự LỰA CHỌN.

Khi ta LỰA CHỌN, ta sẽ phát huy tinh thần LÀM CHỦ, tự chủ về tư duy và hành vi. Ta sẽ cảm thấy vui, hạnh phúc và tự hào về sự LỰA CHỌN thông thái, khôn ngoan của mình. Ta sẽ trưởng thành hơn sau mỗi lần LỰA CHỌN.

Nếu ta chỉ tập trung vào KỶ LUẬT, ta sẽ trở nên cứng nhắc, rập khuôn, khô cứng, và thiếu sáng tạo. Ta sẽ bị rơi vào sự khiên cưỡng, tự cưỡng ép, thậm chí nô lệ hóa bản thân để đạt được mục tiêu. Điều này gây ra áp lực không cần thiết, tạo ra sự o bế về tinh thần, sự ngột ngạt trong tâm lý.

Với tôi, sự KỶ LUẬT sẽ luôn đi đôi với người em song sinh: sự LỰA CHỌN. Cặp đôi này giúp tôi cân bằng khi đứng trước những quyết định khó, hoặc khi tôi muốn bỏ cuộc.